Câu chuyện sống chậm của người lái xe

Hãy dành ít phút để suy nghĩ về cuộc sống của bạn. Hãy nghĩ về vòng quay mỗi ngày, những thói quen, những người bạn gặp trên đường.

 

 

 

sống chậm, giáo dục, câu chuyện, kiên nhẫn, tình người

 

 

Hãy nghĩ về hàng trăm người bạn lướt qua, chạm vai, hay thậm chí là những người mà bạn đã chen lấn trên đường. Hãy nghĩ về cách mà bạn tương tác với mọi người. Thật lạ là khi bạn tiếp xúc với hàng trăm người mỗi ngày nhưng thậm chí không hề nhận ra điều đó.

Đó là những khoảnh khắc nhỏ – chỉ một vài giây ngắn ngủi dường như chẳng có ý nghĩa gì đáng kể trong cuộc sống của bạn nhưng chúng mang lại cho bạn cơ hội và trải nghiệm mà những người thiếu kiên nhẫn và luôn vội vã sẽ bỏ qua.

Chúng ta dành cả đời mình để chờ đợi những sự kiện lớn, những điểm đến tiếp theo và thường không nhận ra những giây phút tuyệt vời xung quanh mình.

Đối với một tài xế taxi, quyết định dành ra một chút thời gian sống chậm lại đã làm thay đổi mọi thứ với một bà lão. Đây là câu chuyện về sự kiên nhẫn và tình người, câu chuyện về những hành động nhỏ bé nhưng lại có sức mạnh lớn lao ảnh hưởng tới người khác.

Một tài xế taxi ở thành phố New York, Mỹ đã kể câu chuyện này:

Tôi đến địa chỉ được thông báo và bấm còi. Sau khi đợi vài phút, tôi lại bấm còi lần nữa. Vì chuyến này là chuyến cuối cùng trong ca làm việc của tôi nên tôi chỉ nghĩ đến việc muốn ra về cho nhanh. Thế nhưng, thay vào đó tôi lại để xe ở công viên, rồi bước lại gần cửa nhà và gõ cửa… “Đợi một phút” – giọng một người già, có vẻ đã yếu trả lời. Tôi còn nghe thấy tiếng kéo lê cái gì đó trên sàn nhà.

Một lúc sau cánh cửa mở ra. Một bà lão người nhỏ nhắn khoảng 90 tuổi đang đứng trước mặt tôi. Bà mặc một chiếc váy hoa và đội một chiếc mũ tròn có gắn mạng che bằng lưới trên đầu – giống như vừa bước ra từ một bộ phim của những năm 40.

Bên cạnh bà là một chiếc va ly nhỏ bằng ni-lông. Căn hộ trông như không có ai sống nhiều năm. Tất cả đồ đạc đều được phủ bằng giấy.

Không có đồng hồ trên tường, không có đồ trang trí hay đồ dùng trên các kệ. Ở góc nhà là chiếc hộp các-tông đựng đầy ảnh và đồ thủy tinh.

“Anh giúp tôi mang túi ra xe chứ?” – bà nói. Tôi mang chiếc va ly ra xe rồi quay lại đỡ bà lão.

Bà cầm tay tôi và chúng tôi đi chậm rãi về phía lề đường.

Bà lão liên tục cảm ơn tôi vì đã giúp đỡ. “Không có gì” – tôi nói. “Cháu chỉ cố gắng đối xử với khách hàng như cách mà cháu muốn mọi người đối xử với mẹ cháu”.

“Ồ, anh là một chàng trai tốt bụng” – bà nói. Khi đã vào trong xe, bà lão đưa tôi địa chỉ rồi đề nghị: “Anh có thể lái xe đi qua trung tâm thành phố được không?”

“Đó không phải là con đường ngắn nhất bà ạ!” – tôi trả lời.

“Ồ, không sao. Tôi không vội. Tôi đang trên đường đến nhà dưỡng lão”.

Tôi nhìn qua gương chiếu hậu. Mắt bà hơi ướt. “Tôi không có gia đình” – bà tiếp tục nói bằng giọng nhẹ nhàng. “Bác sĩ nói rằng tôi không còn nhiều thời gian nữa”. Tôi lặng lẽ vào số và tắt đồng hồ đo mét.

“Bà muốn đi con đường nào?” – tôi hỏi.

Hai giờ sau, chúng tôi đã đi vào thành phố. Bà chỉ cho tôi tòa nhà mà bà đã từng làm việc như một người điều hành thang máy.

Chúng tôi đi qua khu nhà mà bà và chồng từng chung sống khi họ mới cưới. Bà đề nghị tôi đi qua một cửa hàng mà trước kia từng là phòng khiêu vũ mà bà luyện tập thời còn con gái.

Thỉnh thoảng bà bảo tôi đi chậm lại trước một tòa nhà hay một góc phố nào đó, rồi bà ngồi nhìn chăm chăm vào bóng tối, không nói gì.

Khi ánh Mặt trời đầu tiên dần hé ở đường chân trời, bà đột nhiên nói: “Tôi mệt rồi. Giờ chúng ta đi thôi”.

Chúng tôi tiếp tục đi trong im lặng tới địa chỉ mà bà đã đưa. Đó là một tòa nhà thấp, giống như một ngôi nhà nghỉ dưỡng nhỏ, có đường lái xe bên dưới một mái hiên.

Hai hộ lý bước ra xe ngay khi chúng tôi đến. Họ trông có vẻ lo lắng khi nhìn từng cử động của bà.

Chắc chắn họ đang mong bà tới.

Tôi mở cốp xe và đặt chiếc va ly ở cửa. Bà lão được dìu vào chiếc xe lăn.

“Tôi nợ anh bao nhiêu?” – bà vừa lấy ví vừa hỏi.

“Không gì cả” – tôi nói

“Anh cũng phải sống chứ” – bà trả lời.

“Cháu còn có những khách hàng khác” – tôi nói.

Không chút chần chừ, tôi cúi xuống và ôm bà. Bà cũng ôm tôi rất chặt.

“Anh đã mang lại cho một bà già nhỏ bé những phút giây hạnh phúc. Cảm ơn anh” – bà nói.

Tôi nắm chặt tay bà, rồi bước đi trong ánh sáng mờ mờ của buổi sáng sớm. Cánh cửa đóng lại phía sau tôi, giống như âm thanh của tiếng đóng cửa một cuộc đời.

Tôi không đón thêm khách vào ca làm việc đó. Tôi lái xe và miên man suy nghĩ. Suốt cả ngày hôm đó, tôi gần như không nói câu nào. Nếu bà lão gặp phải một lái xe nóng tính hay một người thiếu kiên nhẫn thì sao? Nếu tôi từ chối đề nghị của bà, hay lại bấm còi thêm một lần nữa rồi bỏ đi thì sao?

Thoáng suy nghĩ, tôi cho rằng tôi chưa từng làm một việc nào quan trọng hơn thế trong đời mình.

Chúng ta thường nghĩ rằng cuộc sống của chúng ta đầy những khoảnh khắc tuyệt vời. Nhưng những khoảnh khắc tuyệt vời ấy lại thường được bao bọc bởi cái vỏ đời thường, bình dị mà người ta thường coi là những chuyện vặt vãnh.

  • Nguyễn Thảo (Theo Elite Daily)
This entry was posted in Tổng Hợp Về Giáo dục. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s